...Ký ức về tình bạn tuổi thơ cho tôi biết thế nào là ấm áp khi có bạn bè, thế nào là được bạn bè chăm sóc bảo bọc lúc lúc khó khăn, thế nào là ghen hờn và ích kỷ khi yêu thương ai đó…

Sau ngày Sài Gòn được giải phóng vài năm, ba mẹ tôi theo yêu cầu của chủ tịch phường, tập đi làm ruộng để rũ bỏ tư tưởng và lối sống của giai cấp tư sản.
Ba tôi mua một miếng ruộng ở An Phú Đông, tức quận 12 bây giờ để tập làm nông dân. Ba mẹ tôi luân phiên nhau vào vai trò người nông dân. Tuần này ba coi cửa tiệm của gia đình ở Sài gòn thì mẹ về An Phú Đông làm dân quê, khoảng Thứ Sáu ba về với mẹ, ở vài ngày. Sáng Thứ Hai mẹ về coi cửa tiệm, còn ba ở lại làm dân quê. Mỗi lần ba mẹ đi thường chở theo một đứa nhóc để cho nó tập cuộc sống nơi thôn dã. Tôi lúc đó còn nhỏ lắm, nên ba mẹ cho ở lại An Phú Đông cả mấy tháng trời với ba mẹ vì tôi còn nhớ hơi ba mẹ lắm.
Lúc tôi chừng bốn năm tuổi, tôi ăn mặc, nói chuyện kiểu dân thành thị nhưng sinh hoạt theo kiểu mấy em bé dưới quê. Mẹ kể tóc tôi vốn là tóc tơ, nâu nâu vàng vàng, tôi lại chẳng bao giờ đội mũ khi ra đường nên vài tháng là tóc tôi vàng hoe. Cũng may da không ăn nắng chứ không chắc giờ tôi ế vì…xấu xí (Híc…). Hàng ngày mẹ hoặc ba ra thăm ruộng, tôi ở nhà chơi một mình. Trưa mẹ hoặc ba về cho tôi ăn rồi lát lại đi để tôi ngủ hoặc chơi một mình tới chiều. Sau đó mẹ hoặc ba sẽ cho tôi ăn, đợi lúc trời xệ tối thì cho tôi ra ảng nước sau hè tắm lộ thiên (Lúc đó chưa có cụm từ tắm tiên như bây giờ). Tôi nhớ bên trái nhà tôi có thằng bé tên Heo, bên phải nhà có con bé tên Bé. Tôi biết có hai đứa nhỏ vì mỗi lúc ăn cơm tôi nghe tiếng tụi nó nhỏng nhẽo sát vách. Hai đứa nhỏ này hơn tôi một tuổi, nhưng nhỏ con hơn tôi một chút, tụi nó cũng được ba mẹ cho ra hè tắm lộ thiên lúc trời tối nên vì vậy ba đứa làm quen nhau trong lúc tắm. Làm quen mà không biết mặt nhau vì trời tối quá. Làm quen rồi, biết tên rồi, hẹn nhau mai nhớ qua nhà cho mình coi mặt cái nha. Vậy là tối đó về ngủ không được, hồi hộp không biết đứa bạn mới mặt mũi ra sao nên cứ nằm tưởng tượng hoài (Nhỏ xíu mà tôi biết tương tư rồi đó).
Sáng ra tôi chưa tỉnh ngủ, đang nằm trên giường đã thấy một thằng nhóc mặc bà ba trắng, tay cầm cọng cỏ đứng ở đầu giường nhìn tôi chằm chằm. Tôi vừa nhìn thấy nhổm dậy hỏi ngay: “Heo hả?”. Nó nói: “Chớ ai”. Vậy là hai đứa cười xòa. Mẹ tôi rủ Heo ăn sáng nhà tôi. Heo thò đầu qua cửa sổ nói với về nhà, xin phép mẹ cho nó ăn bên nhà tôi. Tôi nghe tiếng mẹ nó “Ừ” mà sung sướng quá chừng, ôm nó hôn một cái chụt. Heo cười rồi cũng hôn lại tôi mấy cái làm ba mẹ tôi cười ồ. Ba tôi nói vậy là thằng Heo phải có trách nhiệm với tôi rồi đó.
Ăn sáng xong mà không thấy Bé sang chơi nên hai đứa tôi chạy sang tìm Bé trong lúc mấy người lớn cài cửa, vác cuốc ra ruộng. Bé ngồi trên giường có vẻ buồn. Tụi tôi hỏi buồn gì nó không nói gì, nó cho tôi và Heo ăn mấy thứ trái cây đựng trong cái rổ tre nhỏ. Tôi thích thú cầm mấy cái quạt tàu cau trong nhà nó, đứng lên giường nó giả làm ông địa. Hai đứa kia nhìn tôi nhảy múa như người ta coi khỉ trong rạp xiếc. Tụi nó vỗ tay, lâu lâu đút cho tôi miếng trái cây đang ăn dở trên tay, nựng mặt tôi…Vậy mà tôi khoái chí giở hết mấy trò phá phách của tôi thường ngày ở nhà ra. Tôi lấy cái mền len xám của Bé trùm lên người giả làm con chuột rượt theo Bé và Heo. Tôi ở trong mền có thấy được gì đâu chỉ quơ quào vừa kêu chít chít vừa chộp đại, vậy mà không biết sao lần nào cũng chộp được Bé. Tôi và Heo hăm hở đè Bé xuống quấn cái mền lên nó bắt nó làm chuột thay tôi. Bé không kêu mà chạy tới chạy lui. Tôi dậm chân bắt nó kêu chít chít thì mới được bắt tôi. Thằng Heo cũng phụ họa theo. Vậy là mỗi lần nó sắp chộp được tôi nó thích quá la lên “Bắt được mầy nè” là tôi dừng cuộc chơi lại ngay, bắt nó phải “Chít chít” mới tính, không thôi không tính vậy nên nó chạy hoài mà không bắt được tôi lần nào. Nó đổi hướng bắt thằng Heo. Heo bị bắt rồi mà cứ eng éc cãi :”Tao là Heo làm sao làm chuột. Thử hỏi người lớn coi họ kêu tao bằng gì? Ai mà kêu tao là chuột thì tao mới làm chuột”. Bé thua hai đứa tôi, nó tức quá tựa vào góc bàn, khóc thút thít không chơi nữa. Tôi chạy lại vuốt ve, nó đấy tôi té nhào. Tôi đau quá khóc thành tiếng. Heo la Bé dữ và cõng tôi về nhà. Heo rất chi là người lớn. Nó biết lấy nước ấm trong cái ca, pha ít muối rồi rửa chỗ đau cho tôi. Xong nó lấy quạt, phe phẩy cho chân tôi đỡ đau. Tôi nín khóc. Nó quạt mát quá, mà trời cũng gần trưa nên tôi nằm rồi ngủ quên luôn. Tôi dậy lúc trời ngã chiều. Heo đứng ngoài rào nhà nó ngóng ngóng qua. Thấy tôi ra rửa mặt, Heo ngoắc tôi lại. Nó cho tôi chút đồ ăn và dặn đừng chơi với Bé nữa. Tôi gật đầu.
Sáng hôm sau tôi mở mắt ra thì người đầu tiên tôi thấy là Bé. Bé nói mẹ tôi ra ruộng, ba tôi về thành phố rồi bỏ tôi lại nên Bé qua chăm sóc tôi. Tôi nghe mà ngỡ ngàng. Tôi chạy loanh quanh tìm mẹ. Bé dẫn tôi ra ruộng tìm mẹ. Tôi quên luôn lời căn dặn của Heo mà chạy theo Bé. Tôi gặp được mẹ. Đôi tay mẹ ngày thường ra cửa hàng trắng nõn nà, đeo cái vòng cẩm thạch xanh mướt ai cũng trầm trồ, vậy mà giờ bị bùn lấm lem coi thật đáng thương. Tôi bất giác khóc hu hu. Mẹ vội rửa tay lên dỗ tôi. Tôi nói mẹ đừng làm ruộng nữa về cửa hàng đi. Chắc người lớn không hiểu ý tôi nên mẹ cứ hỏi ở đây buồn hả, không ai chơi với con hả, cuối tuần ba về mẹ nói ba chở về Sài gòn nha…Tôi nghe tới đây nhớ lại Heo và Bé càng khóc to không chịu về. Mấy người lớn xúm lại cho tôi trái bình bát, hối mẹ ra làm để trưa nắng làm không kịp và bảo Bé dẫn tôi về. Bé như người chị, nó thấp hơn tôi tí nhưng vì lớn hơn tôi một tuổi, với lại hình như con nít dưới quê người lớn hơn con nít thành thị nên Bé biết dỗ tôi và bóc bình bát cho tôi ăn. Về tới nhà tôi, từ xa tôi đã nom thấy bộ bà ba trắng của Heo trước cửa nhà tôi, dáng nó đi ra đi vào như trông đợi. Tôi chợt nhớ lại lời nó dặn tối qua mà không biết phải làm sao. Bé như đọc được suy nghĩ của tôi. Bé kéo tay ôm vai tôi dặn chơi với Bé vì mẹ tôi nói rồi, đừng chơi với Heo vì Heo ăn gian lắm…
Heo đứng sừng sững trước mặt tôi, nhìn chòng chọc vào tôi, tay nó cầm trái ổi mà tôi biết là từ cây ổi trước sân nhà nó. Nó đưa tôi trái ổi rồi bỏ về nhà. Bé nhìn theo rồi cũng về nhà vì nói khát nước. Vậy là tôi còn lại nhà một mình. Tôi nhớ Heo quá. Tôi ôm trái bình bát Bé mới bẻ ra cho tôi chạy qua nhà Heo. Nhác thấy tôi Heo bỏ ra sau ảng nước, chỗ nó hay tắm lộ thiên và nói chuyện với tôi. Tự nhiên tôi nhớ lại buổi nó nói chuyện với tôi hôm quen tôi lúc tắm. Tôi nhớ mẹ nói làm người khác buồn là phải xin lỗi. Chắc tôi đã xin lỗi, tôi nói đủ thứ mà nói gì giờ tôi cũng quên rồi, chỉ biết là Heo ở lại nhà tôi ăn bình bát, lát về bị mẹ mắng vì áo nó dính bình bát vàng khè…
Khi tôi tròn năm tuổi ông chủ tịch phường nghỉ không làm bên phường, nên không ai ép ba mẹ tôi làm ruộng nữa. Ba mẹ tôi bán nhà, bán ruộng về hẳn Sài gòn, đường đường chính chính làm người tư sản đã được cải hóa qua lao động. Tôi về mà nhớ Heo và Bé lắm. Lâu lâu vẫn hỏi người lớn về hai người bạn nhỏ.
Ký ức về tình bạn tuổi thơ cho tôi biết thế nào là ấm áp khi có bạn bè, thế nào là được bạn bè chăm sóc bảo bọc lúc lúc khó khăn, thế nào là ghen hờn và ích kỷ khi yêu thương ai đó…Khi tôi trưởng thành và biết yêu. Tôi nhìn những chàng trai bên cạnh tôi hậm hực nhau mà nhớ tới Heo và Bé thưở nào. Thì ra người lớn cũng chỉ là trẻ con sống lâu năm, tình cảm của con người ta dù ở tuổi nào cũng ấm áp và đầy hờn ghen ích kỷ, nhưng sao tôi cứ yêu và thèm cái cảm giác được sống trong yêu thương ấy quá chừng…
| Mẫu mã | Vị ngọt yêu thương |
|---|---|
| Mã sản phẩm (SKU) | HDT_DH010 |
| Màu sắc | Hồng |
| Mức giá | Dưới 1 triệu |
| Hoa tặng nhiều lần? | Tặng hoa hàng năm |
| Dịp tặng hoa | Dịp cưới |
| Phong cách hoa | Bó hoa |
| Không gian hoa | Đám cưới hoa |
| Cảm xúc hoa | Yêu thương , Hạnh phúc |
| Thông điệp hoa | Khen |
| Các loại hoa | Hoa hồng, Hoa ly ly |
| Vật liệu hoa | Vật liệu khác, Lá trang trí |
| Nơi thực hiện dịch vụ: | Đà Lạt |
| Mùa trong năm | Quanh năm |
| Tươi hay khô? | Hoa tươi |









